Minh và Huệ là hai
người bạn thân gắn bó suốt 4 năm trời học Đại học, họ ăn cùng mâm, ngủ
cùng giường trong ký túc xá và ra trường họ lại cùng xin vào làm việc
tại công ty VAM – Một công ty có vốn đầu tư nước ngoài và là công ty nổi
tiếng nhất trong tỉnh.
***
Thành tích học tập của Huệ luôn nổi trội
so với Minh. Huệ đỗ thủ khoa, ra trường với tấm bằng loại giỏi nên xin
vào công ty VAM thật dễ dàng, ngược lại với tấm bằng trung bình của
mình, Minh phải trải qua 3 vòng phỏng vấn khắt khe của công ty cô mới
được chiếu cố cho vào thử việc với yêu cầu đặt ra, nếu sau 2 tháng cô
không khẳng định được năng lực của mình thì cô buộc phải nghỉ việc. Vậy
là trong khi Huệ được tuyển dụng chính thức ngay sau kỳ phỏng vấn không
cần qua thử thách và Huệ được bố trí làm việc ở phòng kinh doanh đúng
với chuyên ngành của mình. Công việc của Huệ vì thế mà trở nên vô cùng
thuận lợi, hứa hẹn sự thăng tiến dễ dàng trong tương lai.
Ngược lại, Minh vất vả hơn nhiều, cô làm
ở phòng kế hoạch do năng lực có phần hạn chế nên bước đầu cô gặp không
ít khó khăn, áp lực công việc cùng với thời hạn 2 tháng thử thách của
công ty, khiến Minh lo lắng vô cùng, cô vùi đầu vào công việc với suy
nghĩ phải lấy "cần cù bù thông minh". Vậy nên cô đi sớm, về khuya, tự
mày mò học hỏi kinh nghiệm từ những người đồng nghiệp đi trước.
Được cái Minh tính tình xởi lởi, dễ gần.
Ưu điểm nổi trội của Minh là có dáng người đẹp, gương mặt xinh xắn, hàm
răng trắng bóng với nụ cười luôn tỏa nắng, cô chịu khó học hỏi, lại
khiêm tốn không hề giấu dốt nên chẳng mấy chốc cô đã chiếm được cảm tình
của các bạn đồng nghiệp cùng phòng, nhất là với trưởng phòng Huy. Nhờ
sự chỉ bảo tận tình của Huy và các anh chị trong phòng mà rồi Minh đã
vượt qua kỳ hạn thử thách 2 tháng đầu tiên của công ty. Như được tiếp
thêm sức mạnh, Minh lao vào công việc với niềm đam mê thật sự, mọi nỗ
lực của cô đã đem lại những lợi ích thiết thực cho công ty, những kiến
thức cô được đào tạo bài bản trong nhà trường giờ được cô áp dụng vào
thực tiễn công ty khá nhuần nhuyễn, nhiều sáng kiến của cô được công ty
đưa vào áp dụng cho hiệu quả tốt. Đặc biệt là phần mềm quản lý dữ liệu
chuyên môn của phòng do cô thiết kế và đưa vào sử dụng được lãnh đạo
tổng công ty đánh giá cao. Uy tín của Minh vì thế được nâng lên rõ rệt,
mọi người trong phòng cần gì là Minh sẵn sàng giúp mà không nề hà, câu
nệ, vậy nên mọi người rất quý mến cô. Môi trường công tác của Minh ngày
càng trở nên thuận lợi và thoải mái.
***
Một sáng chủ nhật Minh nhận được điện của Huệ:
- Thế nào chủ nhật mày có chương trình gì chưa ? Đến chỗ tao đi, bọn mình đi shopping mua sắm cho đỡ buồn nha.
- Ôi Huệ à? Bà vẫn khỏe chứ? Tôi cũng định lúc nào rảnh sẽ rủ bà đi chơi, còn hôm nay thì tôi bận mất rồi, thông cảm nha!
- Con điên! Chủ nhật bận gì? Không phải
là bận đi với "zai" đấy chứ? Thôi dẹp hết mọi việc đi, sang chỗ tao đi
mua mấy bộ cánh, chứ từ ngày đi làm đến giờ tiếng là có lương mà tao
chưa mua được bộ nào cho ra hồn cả.
- Thôi bà ơi! Tha lỗi cho tôi đi – Minh
van vỉ – Tôi bận thật mà hôm nay anh Huy nhờ mình lập bảng kế hoạch kinh
doanh quý tới, hạn chót giám đốc yêu cầu phải có là sáng thứ hai rồi,
anh Huy bận về thăm mẹ ốm dưới quê, vậy nên mình phải vắt chân lên cổ
làm cả chủ nhật giúp anh ấy đây. Bà chịu khó đi một mình hay rủ ai đi
cùng vậy nhé!
- Con điên, việc đó là của trưởng phòng
kệ nó làm, mày là nhân viên sao cứ phải "ôm rơm rặm bụng" vậy? Mày cứ dễ
dãi thế rồi chúng sỏ mũi mày đấy! Ngu ạ!
- Thôi tôi xin bà! Người ta ai chả có
lúc bận việc riêng tư, đồng nghiệp giúp nhau một chút có sao đâu. Thôi
chúc bà shopping vui vẻ nha, hẹn hôm nào gặp sau thông cảm nha "gái iu"!
- Thôi được rồi, không phải nịnh, nhớ hôm nào sang thì gọi tao nhé!
Quăng chiếc Iphone lên đầu giường, Huệ uể oải ngả người xuống đệm miệng lẩm bẩm:
- Con này lúc nào cũng thế, chỉ thích
giúp người thôi, cứ thế này chỉ tổ làm đầy tớ không công cho lũ bạn vô
tích sự mà thôi. Dốt không để đâu cho hết, đã bao lần nhắc nó là đừng có
hào phóng công sức của mình như thế mà nó đâu có nghe.
Tuy, thân với nhau nhưng Huệ và Minh
cũng có tính cách trái ngược nhau. Huệ thông minh sống thực dụng và suy
nghĩ cũng rất thực tế, không viển vông, Huệ thường từ chối những gì bạn
bè nhờ vả mà Huệ cho rằng mình không được lợi ích gì. Huệ có năng lực
giỏi, đó là lợi thế lớn trong học tập cũng như trong công tác. Bởi vậy
Huệ sinh ra ích kỷ, kiêu căng, tự mãn. Tại công ty Huệ luôn chủ động tạo
khoảng cách với các đồng nghiệp, vì cho mình có khả năng hơn mọi người.
Huệ khéo léo né tránh hoặc từ chối giúp đỡ mọi người cũng như những
công việc mà Huệ cho là không thuộc phạm vi của mình, Huệ luôn chọn cho
mình phương án an toàn tối ưu với phương châm "độc lập tác chiến". Vì
thế tuy năng lực chuyên môn tốt nhưng Huệ không được lòng các bạn đồng
nghiệp.
Huệ luôn tỏ thái độ bất hợp tác với các
đồng nghiệp và luôn tìm cách giữ bí quyết chuyên môn, Huệ muốn mọi người
phải lệ thuộc vào mình và coi đó như bí quyết sống của mình. Sự phối
hợp trong công tác chỉ là hời hợt, giả tạo. Vô hình chung như thế Huệ đã
tự cô lập chính bản thân mình mà cô không hề nhận ra điều này. Chính vì
thế mà nhiều khi Huệ trở nên lạc lõng không được mọi người ủng hộ. Cô
luôn nhìn mọi người với con mắt xét nét, đố kỵ, Huệ luôn cho rằng bạn bè
ghen ghét với năng lực của mình và tìm cách chơi xấu mình vì thế Huệ
luôn cảnh giác và nghi ngờ tất cả. Môi trường làm việc của Huệ từ chỗ có
nhiều lợi thế nhưng sau một thời gian cô tự cảm thấy ức chế, chán ghét,
khó hòa đồng. Cuối cùng sau vài lần va chạm với trưởng phòng về mức
thưởng cuối quý, cuối năm Huệ tự động làm đơn xin thôi việc. Hôm đó thu
dọn đồ đạc tại công ty xong, Huệ điện cho Minh ra gặp. Nhìn bộ dạng Huệ
không được vui, nét mặt lộ rõ vẻ ưu tư, Minh ngạc nhiên hỏi:
- Bà làm sao vậy ? Sao lại thu dọn đồ đạc đi đâu thế này?
- Tao nghỉ việc ở đây rồi! – Huệ buồn bã nói.
- Sao thế được ? Tôi thấy bà làm bên đó
đúng chuyên môn và bà vẫn bảo là công việc rất nhàn và ổn định mà ? Hay
bà tìm được chỗ nào tốt hơn chăng?
- Không hẳn là thế. Đơn giản là mình
thấy chán cái công ty này thế thôi! Người kém cỏi thì suốt ngày nhờ vả
người khác, rồi nịnh nọt, kèn cựa, luồn lách, mình thấy thất vọng về
cung cách làm việc như vậy?
- Ôi! Nghiêm trọng thế sao? Nếu vậy khi
họp bà đưa ý kiến của mình ra trao đổi thẳng thắn chứ sao lại phải chịu
ấm ức một mình vậy, mình tin công ty mình không đến nỗi như bà nghĩ đâu
?! Hay cách ứng xử của bà không khéo ?
- Nói mà làm gì! Với khả năng của mình
để tìm một việc như ở công ty này không khó. Trước khi đi tao chỉ muốn
khuyên mày vài lời.
- Có gì bà nói đi, tôi nghe đây.
- Đó là mày phải biết sống và lo nhiều
cho bản thân mình hơn, đừng dại mà ban phát lòng tốt vô tư như thời còn
là sinh viên, đừng tự biến mình thành con lừa để chúng nó cưỡi nghe
chưa? Phải biết nắm những điểm yếu của mọi người, phòng khi họ phản
mình, vì sự đời rất khó lường. Và người ta vẫn thường nói "biết mười chỉ
nên làm một, hai thôi" năng lực của mày còn nhiều hạn chế, tao biết thế
nên mới nhắc mày! Thôi tao đi đây khi nào tìm được công việc mới tao sẽ
gọi cho mày. Nhớ lời tao dặn đó!
Minh bần thần ôm Huệ trong vòng tay mà
lòng không khỏi bồi hồi xúc động trước sự ra đi đường đột của Huệ. Nhưng
rồi công việc công ty cứ cuốn cô đi. Hai năm sau với sự nỗ lực của mình
Minh được công ty bổ nhiệm chức trưởng phòng, thay cho Huy được điều
lên làm giám đốc kinh doanh của tổng công ty. Niềm vui đó đến với Minh
cũng chính là lúc Huy chính thức ngỏ lời cầu hôn Minh.
Đám cưới của Minh và Huy được tổ chức
trang trọng tại hội trường tổng công ty VAM. Nhận được thiếp mời của
Minh. Huệ đến sớm, nhìn Minh trong trang phục áo dài nền nã, mà không
váy áo sa hoa, Minh vẫn giản dị như xưa! Huệ thật sự xúc động và mừng
cho Minh:
- Trời ơi! Vậy là mày thành cô dâu thật
rồi! – Huệ ôm chầm lấy Minh mà không kìm nổi nhưng giọt nước mắt đang từ
từ lăn dài trên khóe mi.
- Cám ơn bà! Tình yêu đến với mình cũng tự nhiên như mình đến với công việc thôi mà. Thế bà thì bao giờ làm cô dâu đây?
Ngồi đối diện với Minh, Huệ không khỏi
thấy chạnh lòng! Huệ hơn Minh cả về nhan sắc và trí tuệ. Vậy mà sau 2
năm Minh có cả sự nghiệp công danh và nay lại có gia đình. Còn mình thì
sao? Huệ thầm tự hỏi. Mình đã 3 lần chuyển chỗ làm mà đến nay vẫn chỉ là
nhân viên. Người yêu cũng chưa có. Trước mình đã bao lần khuyên Minh
phải thế này, thế kia... Vậy mà thực tế thì ngược lại! Mình đã sai lầm!
Minh mới là tấm gương để mình học tập. Mình phải thay đổi thôi! – Huệ
bần thần suy nghĩ. Chợt Minh lên tiếng:
- Bà nghĩ gì mà đăm chiêu vậy? Ngày cưới của tôi, bà vui lên chứ!
- Ừ mình vui mà Minh – Huệ bỗng nhẹ nhàng – Mình chúc vợ chồng hai bạn hạnh phúc nhé!
Hôn lễ của Minh được tổ chức long trọng. Mọi người đều hân hoan, hồ hởi chúc mừng hạnh phúc cho vợ chồng Minh.
Huệ lặng lẽ rời hôn lễ lòng bâng khuâng
khôn tả! Ngoài đường những chiếc lá vàng bị gió mùa cuốn bay lã chã bên
lề. Bước chân vô định đưa Huệ bước vào công viên lúc nào không hay, cây
đào trong công viên lác đác điểm những nụ hồng, báo hiệu mùa xuân đã
đến, tết đã cần kề. Bên ghế đá những cặp tình nhân đang ôm nhau tự tình.
Huệ hít căng lồng ngực cảm nhận hương thơm của những khóm hoa đang khoe
sắc rực rỡ. Huệ thấy lòng mình xốn xang, rạo rực, cô như thấy tương lai
đang vẫy gọi mình phía trước. Trong Huệ đang nung nấu sự quyết tâm thay
đổi bản thân trong thời gian tới, nhất thiết cô không thể để tuổi trẻ
của mình trôi đi vô nghĩa như thời gian qua nữa! Ngoài kia những chồi
non đang mạnh mẽ vươn mình trong nắng xuân ấm áp!
Phố Đu mùa đông – Ngày 18/12/ 2018
Bùi Nhật Lai